Thứ Ba, ngày 01 tháng 4 năm 2014

Từ bài thơ "Đôi dép" ngẫm về tình yêu "Đôi lứa"

Đôi dép, một vật rất đỗi quen thuộc, bình thường với cuộc sống của mỗi con người - Ấy thế mà khi tác giả Nguyễn Trung Kiên đã chọn "đôi dép" làm hình tượng nghệ thuật trung tâm để bày tỏ ý nghĩa về tình cảm đôi lứa làm cho người đọc phãi giật mình.

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gồng gánh những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau.
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia."

Đôi dép là vật vô tri vô giác không hề yêu nhau mà còn biết “chung thủy” với nhau như thế, thì phải chăng tác giả muốn nhắn nhủ chúng ta – những cặp "tình yêu" đã yêu thương  nhau, gắn bó bên nhau, thì dù có gian khổ, vất vả phải cùng nhau chia xẻ, đồng cam cộng khổ, có thủy có chung "dẫu vinh nhục không đi cùng người khác".

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế sẽ trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.
Cũng như mình trong những phút vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

Nếu rủi thay, đến một thời điểm nào đó mà một chiếc dép bị hư, bị đứt và buộc phải thay thế bằng một chiếc khác để mang thì người mang vẫn cảm nhận được một sự “ngờ ngợ” nào đó, vẫn cảm thấy “sao sao” ấy, như là một sự lệch pha” trong lòng, không tả được. Tình yêu khác nào như thế! Nếu một khi nào đó, một trong hai người “ra đi”, thì người còn lại dù có tìm được người “thay thế”  thì trong lòng vẫn cảm thấy có một khoảng trống không có gì có thể lấp đầy được, vẫn cảm nhận rất rõ sự hụt hẫng, sự khập khiễng từ trong trái tim mình, trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.

Có một thú vị đến bất ngờ  khi đọc đến từ “nghiêng” trong câu thơ“Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía”. Phải chăng tác giả muốn nói “Nghiêng” ở đây không chỉ nói đến sự thiếu cân bằng của cơ thể khi đi hai chiếc dép cũ - mới khác nhau, mà “nghiêng” ở đây là tình cảm, là trái tim người còn ở lại cứ “nghiêng” về phía người đã ra đi - dẫu đã có người khác thay thế?!

Đôi dép vô tư khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.
Không thể thiếu nhau trên mọi bước đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải, trái

Tác giả đã nhấn mạnh đến tình yêu đôi lứa và Đôi dép là tính ích kỉ, mà thực ra cũng là hệ quả tất yếu của sự kết hợp tương hỗ đã nêu ở trên. Cũng như giày dép, tình yêu không chấp nhận kẻ thứ ba, nó cũng chẳng mấy dễ dàng độ lượng với những "cái na ná tình yêu" với "người thay thế", dù đó là sự bù đắp tích cực, có lợi cho cả hai bên. Cần nói thêm, người ta chỉ ích kỉ bởi không thể chia sẻ tình yêu với kẻ thứ ba thôi, chứ con người khi yêu thường có xu hướng to lớn hơn về mặt tâm hồn.

Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau một bước đi chung.
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.

Từ "Đôi dép" ở đầu tác phẩm chỉ đơn thuần là một khái niệm đồ vật. Sau đó, tác giả đã xé nó ra thành "hai chiếc", để phân tích mối quan hệ giữa chúng một cách tĩ mĩ, khéo léo. Ở cuối bài, sau bao nhiêu thăng trầm, thử thách khắt khe của số phận,  tác giả đã hợp nhất mối quan hệ này thành một chỉnh thể không thể phá vỡ, không thể tồn tại độc lập. Bởi nếu chỉ có một chiếc thì làm sao là dép được? Nó đòi hỏi sự hợp nhất, mà phải là sự hòa hợp kìa, không phải tùy tiện, "không giả dối", "không phản bội". Khi sự hòa hợp này mất đi, thì tình yêu cũng không còn… "Chỉ còn một là không còn gì hết".


C.D